Thursday, January 21, 2016

KHUYÊN TRẦN TỈNH MỘNG LO TU



.- KHUYÊN TRẦN TỈNH MỘNG LO TU
THI
HUỆ sanh ngũ sắc hạo nhiên đầy,
MINH giác thần thông vượt cảnh tây,
CHƠN pháp vô vi trần diệu giác,
TIÊN phàm do tại bổn tâm gây.
Kiếp trần gẫm lại có bao lâu,
Khuyến thế lo tu kịp buổi đầu,
Gióng trống giác mê mau tỉnh giấc,
Hồi chuông khải ngộ rõ cơ mầu.
Canh thâu văng vẳng tiếng ngâm nga,
Kệ thánh kêu dân thoát ái hà,
Học chữ từ bi xa lưới nghiệt,
Noi gương hiền đức kíp xông pha.
THI BÀI
      Chuông ngân đổ kêu trần mộng tỉnh,
      Tỉnh giấc nồng níu vịn đạo cao,
            Lo toan giải thoát bốn rào,
Chen mình thoát khỏi, động đào tầm phăng.
      Khuyên sửa tánh ăn năn tu tắt,
      Sớm chiều lo dẫn dắt quần sanh.
            Kíp nương theo mối đạo hành,
Kết dây đoàn thể nhiệt thành tâm trung.
      Phải gắng chí vẫy vùng theo đạo,
      Đoạn thất tình bước dạo đàn tiên,
            Rồi sau sẽ rõ chơn truyền,
Thông tri tứ thể kiền thiền chơn linh.
      Kỳ hạ nguơn tam kỳ chuyển đạo,
      Dùng huyền vi chỉ giáo tu hành,
            Đặng cho biết chỗ trược thanh,
Lo toan bồi đắp cội nhành kỳ nay.
      Đèn minh huệ đêm ngày soi sáng,
      Bước hoạn đồ có hãn chăng là,
            Đường đời là chỗ phồn hoa
Tránh xa bể tục, ái hà khỏi vương.
      Kêu sanh chúng chỉ đường tiên cảnh,
      Bước theo mau đặng tránh nợ trần,
            Lần xa cái bả đai cân,
Vượt lên chín phẩm, thấy gần Ngọc Kinh.
      Lo trau sửa thân mình cho vẹn,
      Vẹn đạo rồi vun quén nền nhân,
            Kêu ca tỉnh mộng khách trần,
Hồi tâm hướng thiện xa lần cạnh tranh.
      Tranh chi lắm giựt giành bã lợi,
      Tranh chi nhau nhơn ngởi tương đồng,
            Đời là kiếp tạm giả không,
Trăm năm hỏi có mấy lần sống đâu?
      Cần lo đạo dãi dầu chớ nệ,
      Phủi nợ trần thoát bể luân hồi,
            Luân hồi khổ lắm, ai ôi!
Hết sanh rồi tử lộn nhồi đau thương.
      Người ở thế lo bươn cho lắm,
      Kiếp phù sinh thầm gẫm mơ màng,
            Lo tu trở lại Thiên Đàng,
Là nơi thắng cảnh nhẹ nhàng hồn linh.
      Biết đạo thì hy sinh một kiếp,
      Luyện chơn thần khí hiệp huyền công,
            Mở khai cửu khiếu lưu thông,
Hấp hô hạo khí xây vòng châu thân.
      Đem hỏa hầu lần lần cho xuống,
      Xuống đơn điền trực thượng nê hườn,
            Kết thành xá lợi phật quang,
Cửu niên thì thấy, Tây phang đặng về.
      Về đến nơi nhàn quê cựu vị,
      Thú yên hà bích thủy vui say,
            Ngâm nga đạo vị rõ mùi,
Thoát nơi trần cấu phục hồi bổn nguyên.
      Cơ tại mục cần chuyên cho lắm,
      Khiếu huyền quan phải nhắm cho ngay,
            Ngay lên đảnh thượng linh đài,
Châu vi luân chuyển cận hoài hạo nhiên.
      Giải sơ qua cần chuyên nghiệm kỹ,
      Nghiệm cho tường huyền bí ẩn vi,
            Dậu nay đàn thiết lập kỳ,
Nhẫn hòa dạy tiếp kịp kỳ chớ lơi.
      Lão từ giã phản hồi Bạch Ngọc,
      Nương mây lành Tây vức dời chơn,
            Bút ngưng điển dứt lần lần,
Giã từ phận sự lui chơn non Bồng.

6.- GIẢI VỀ HAI CHỮ NHẪN HÒA

THI
HUỆ là cần diệt hết phàm tâm,
MINH trí từ nhiên khỏi đọa trầm,
CHƠN chánh đắc thông lưu xá lợi
TIÊN tri rõ thấu máy huyền thâm.
      Bần Đạo chào chư phận sự đàn trung an tọa, nghe Bần Đạo giải về hai chữ nhẫn hòa, vậy chư hiền tịnh tâm nghe.
THI
Nhẫn hòa quí báu tự xưa nay,
Học đạo bền tâm chí miệt mài,
Đời loạn khó toan gìn nhẫn nhục,
Đạo lành cũng bởi nhẫn hòa lai.
Trăm năm tạc để lòng kiên nhẫn,
Ngàn kiếp lưu danh nhẫn ấy tài,
Khuyên hết môn sanh tua nhẫn nại,
Nhẫn hòa quí báu chí đừng sai.
Hòa là bước đến nấc thang cao,
Hòa hiệp cần chuyên chớ sái nào,
Hòa trước sửa mình cho vẹn vẻ,
Hòa sau dạy thế khổ đừng nao.
Hòa muốn an vui tua bước đạo,
Hòa đừng sợ khổ bước gian lao,
Hòa hết mến yêu tâm chí hiệp,
Hòa chung thế giới phước tài cao.
THI BÀI
            Kiên tâm bước đạo hằng ngày,
Lo tu một kiếp trở quày đàng tiên.
      Khá nhẫn hòa an nhiên đoạt bảng,
      Kíp trau thân mới hãn huyền vi,
            Cao nhơn chuyển hóa Tam Kỳ,
Dạy cho biết đạo kịp thì Long Hoa.
      Kêu quần chúng mau hòa hiệp lại,
      Hiệp chơn thần hoán cải đời suy,
            Sửa đoan tâm tánh kịp thì,
Bước theo đại đạo mầu vi sẽ tường.
      Lo kiên nhẫn bước đường an phận,
      Học đạo trời bước tận nấc thang,
            Vô vi chuyển máy hành tàng,
Cơ thiên là đạo rõ ràng tự nhiên.
      Đoạt đạo ở tại tiền tại hậu,
      Hoặc châu lưu chạy thấu nê hoàn,
            Âm dương tương hội rõ ràng,
Kết thành Phật tử Tây phang trở về.
      Mau lo liệu nhàn quê trở bước,
      Đường đạo chơn siêng bước phải gần,
            Cùng nhau lớn nhỏ dò lần,
Tịnh tâm sẽ thấy kề gần Ngọc Kinh.
      Người biết đạo đức tin mạnh mẽ,
      Phải kiên tâm học sẽ hãn tường,
            Hiểu tường hạo khí chơn dương,
Quy nguyên hiệp nhứt mới tường cơ thâm,
      Đạo lẳng lặng trầm ngâm hôm sớm,
      Diệt thất tình trí đởm an hòa,
            Lo toan giải phá ái hà,
Kềm tâm kiên nhẫn diệt tà quy nhơn.
      Nơi đơn điền kim đơn đút kết,
      Kết lại rồi diệt hết tử sanh,
            Dầu cho non nước tan tành,
Linh hồn vẫn mãi trường sanh không cùng.
      Phải biết đời kiết hung mà tránh,
      Tránh khỏi nơi ấm lạnh thường tình,
            Trước sau đạo đức giữ gìn,
Kỳ thi đã đến thái bình dân lê.
      Lẽ thiên nhiên điểm đề chơn pháp,
      Dạy mật truyền phù hạp vô vi,
            Đạo Cao ứng vận Tam Kỳ,
Phổ thông vạn quốc, huyền vi hãn tường.
      Lẽ nhơn đạo phô trương kịp buổi,
      Học đạo Trời tháo củi sổ lồng,
            Ngoài vòng cương tỏa không không,
Vô phiền, vô não, chơn không đạo mầu.
      Từ vô thỉ đáo đầu trở lại,
      Nhơn loại càng làm sái cơ quan,
            Khó thông trong máy hành tàng,
Vì xa đạo đức muôn vàn cách phân.
      Lo giành giựt lợi danh hiện tại,
      Sái luân thường nhân nghĩa xiết chi,
            Nay gần đến lúc loạn ly,
Huyền cơ bí pháp vô vi đạo mầu.
      Dùng kiên nhẫn tóm thâu lục dục,
      Diệt thất tình để chút tâm yên,
            Rồi lo tịnh dưỡng tham thiền,
Để tâm thanh tịnh tự nhiên điều hòa.
      Đường chơn đạo không xa thân thể,
      Ở trong vòng hoặc phế hoặc can,
            Xung thiên mãn địa huy hoàng,
Tóm thâu nhất khiếu huyền quan đạo thành
      Lão giáng bút chỉ rành phương hướng,
      Khá tìm suy liệu lượng tu hành,
            Diệt trần khử trược lưu thanh,
Vượt qua bể khổ thoát gành sông mê.
      Đạo thì ráng giả quê giả dại,
      Rèn từ tâm nhơn ngải ôn tồn,
            Đừng ham tiếng khéo giọng khôn,
Khôn đời phải mất, dại tồn trường sanh.
      Đạo chẳng phải cầu danh chác lợi,
      Đạo vốn không quyền quới vinh hoa;
            Ngày đêm kiên nhẫn điều hòa,
Âm dương giao cấu, tam hoa kết thành.
      Bần Đạo ban ơn trung đàn phận sự. Bần Đạo thăng.

7.- KHUYÊN NGƯỜI HỌC ĐẠO
THI
Kỳ viên HUỆ chiếu điển vô vi,
Sơn thượng MINH quang đạo đắc kỳ,
Đàn nội CHƠN thành lâm giá ngự,
Giáng lai TIÊN Phật tả văn thi.
      Bần Đạo chào chư phận sự nghiêm đàn tiếp cho trọn điển.
THI
Nước non vạn vật cũng chung nhà,
Vì miếng đỉnh chung thế loạn ra,
Chẳng hiểu cơ Trời không riêng vị,
Ngày giờ phán đoán được âu ca.
THI BÀI
      Non Nam phụng gáy kêu đời,
Tỉnh mê giấc điệp lo thời tu chơn.
      Kim đơn hằng luyện năng hườn,
Hườn hư tịnh thể chẳng sờn lòng son.
      Chịu cực khổ là còn linh tánh,
      Đoạt huyền vi chiếu ánh ngân hà,
            Độ đời đoạt bảng kỳ ba,
Vô vi đạo báu giải hòa dân sanh.
      Kíp bước tận đường lành nghe thế,
      Đừng trở chơn khó thể an nhàn,
            Đời còn loạn lạc đa mang,
Giáng cơ chỉ máy hành tàng tương lai.
      Niệm hai chữ Cao Đài nơi dạ,
      Sớm, chiều, trưa, chớ khá lảng lơ,
            Rèn tâm chơn đức kịp giờ,
Thần quang phổ chiếu thiên cơ định ngày.
      Đến kỳ hội rồng mây đoạt bảng,
      Nêu chữ vàng tỏ rạng năm châu,
            Rạng danh khắp cả hoàn cầu,
Cao Đài thống nhứt ngũ châu hiệp thành.
      Nay đang buổi cạnh tranh xâu xé,
      Vì đỉnh chung chia rẻ Lạc Hồng,
            Thành ra cơ cuộc long đong,
Dân sanh đồ thán, đau lòng Phật Tiên.
      Nên giáng đàn tự nhiên dạy bảo,
      Kiếp trần ai cải tạo lần đi,
            Sửa sang cuộc thế tam kỳ,
Phục hồi thượng cổ mới thì an vui.
      Trên Thiêng liêng dựng đời Nghiêu Thuấn,
      Dưới Nhơn hoàng thừa dựng sửa đời,
            Đại đồng thống nhứt năm nơi,
Hành tàng hư thiệt là nơi đạo mầu.
      Cơ linh xảo bể dâu thay đổi,
      Càng đảo điên sôi nổi đến cùng,
            Trời Nam trổ mặt phi hùng,
Nhơn loài tự chủ khắp vùng Á Đông.
      Chỉ cơ quan mựa hòng ghi dạ,
      Lời thiên cơ tuy đã chưa bày,
            Kế đây sẽ có tương lai,
Trời Nghiêu, đất Thuấn, nhơn loài diệt vong.
      Mau tự tỉnh nơi lòng học đạo,
      Đừng mê đời bước đạo cho mau,
            Kêu ca quần chúng một màu,
Cần lo học đạo giồi trau nguơn thần.
      Tịnh chơn tánh tinh lần hóa khí,
      Khí hiệp thần trực chỉ Đơn điền,
            Châu vi tam thập lục thiên,
Xoay vần bánh phép hạo nhiên tương hòa.
      Thân nhục thể là nhà giả tạm,
      Đạo viên thành xuất vạn chơn linh,
            Thiên thai bổn giác đạo huỳnh,
Phàm thai phải bỏ, Ngọc Kinh triệu về,
      Về đến nơi nhàn quê cựu vị,
      Đắc đạo rồi bích thủy nghêu ngao,
            Tiêu diêu hội yến bàn đào,
Cờ tiên rượu thánh tiêu dao phỉ lòng.
      Thú yên hà trăng trong gió mát,
      Nương thạch bàn giây lát ngồi tu,
            Ngồi mà luyện đạo công phu,
Tịnh tâm dưỡng khí hườn hư thông đồng.
      Đàn Dậu nay huyền công chỉ dạy,
      Chốn Bồng Lai Lão phải phản hồi,
            Giã từ phận sự an ngôi,
Điển đồng vội dứt, Lão hồi non tiên.

8.- THAM THIỀN TỊNH TÂM

THI
HUỆ chiếu đơn điền chứng Phật gia,
MINH khai chơn đạo buổi kỳ ba,
CHƠN ngôn mầu nhiệm nhơn nhơn ngộ,
TIÊN tục nhờ tu thoát ái hà.
      Bần Đạo chào chư phận sự, tịnh đàn, tịnh tâm nghe Lão dạy cách tham thiền nhập định.
      Người muốn chứng quả đạo mầu, nên Tiên nên Phật thì trước hết phải tham thiền tịnh tâm, diệt hết tư tưởng vọng niệm mơ màng, ngồi cho tâm trí yên lặng; việc quá khứ, hiện tại, vị lai đừng nhớ đến, đối cảnh vô tâm đừng cho xao động, thất tình lục dục an nhiên, thì đạo mau đắc kim đơn xá lợi.
THI
Tịnh tâm thì thấy chỗ mầu vi,
Huệ đặng tự nhiên ngự khí phi,
Nước lóng thì trong, xao thì đục,
Tịnh thần, dược sản, mới thần tri.
Thần tri tại mục đạo vị tầm,
Diệu khí huyền quang lý nhiệm thâm,
Diệt hết phàm tâm thì rõ đạo,
Đường Tiên, nẻo Phật có bao lăm.

THI BÀI
      Chơn nguơn lặng, minh châu xuất hiện,
      Đạo dạy đời thường chuyển pháp luân,
            Tịnh tâm thấy rõ đạo huỳnh,
Dìu nhơn thoát khỏi ngục hình trần ai.
      Kỳ ngươn hạ, Cao Đài mở hội,
      Vớt quần sanh chìm nổi sông mê,
            Hầu đem trở bước lần về,
Tiêu diêu lạc cảnh chẳng hề sầu than.
      Đời phải chịu tai nàn khốc liệt,
      Bớ quần sanh tu riết kỳ này,
            Ráng lo tịnh tánh cho đầy,
Bước đường thiên đạo hoằng khai độ đời.
      Cuộc biến thiên chiều mơi sắp cận,
      Biết cậy ai giải hận cho đời,
            Vì chưng vật chất đua bơi,
Hại nhau nào kể luật trời mà chi.
THI
Nam Bắc thuyền khơi bước dặm dài,
Long Hoa chia rẽ lại làm hai,
Cơ quan tương bí ai tường hiểu,
Hiểu thấu thời tua trở bước quày.
THI BÀI
            Dặm dài mau bước sang đi,
Kêu ai là kẻ nam nhi thoát trần.
      Đạo đức phải ân cần lo học,
      Máy thông huyền bổn giác thông minh,
            Lần lần học lấy đạo huỳnh,
Chơn truyền tại thế, huỳnh đình nơi tâm.
      Nghe cặn kẻ ráng tầm chơn lý,
      Ráng tham thiền tự trị tâm tà,
            Diệt lần những tánh yêu ma,
Đặng cho thần khí điều hòa chơn ngươn.
      Kỳ mạt kiếp nhiều cơn lao lý,
      Diệt tâm trần suy nghĩ đạo chơn,
            Luyện giồi linh tánh xuất hồn,
Vân du tứ hải càn khôn khắp cùng.
THI
Khắp cùng thân thể phải an nhiên,
Tịnh tánh cần lo luyện đạo huyền,
Mặc mặc vô trần thông bổn giác,
Giác rồi độ thế đặng trường niên.
Trường niên bất diệt khỏe muôn đời,
Kêu gọi kìa ai ráng chớ lơi,
Cõi tạm là nơi trần mộng ảo,
Lo tu lánh khỏi cuộc lưng vơi.
      Bần Đạo ban ơn. Thăng.

9.- KHUYẾN TU

THI
HUỆ đặng từ nhiên đắc lục thông,
MINH huờn bổn tánh lại hư không,
CHƠN truyền tâm pháp ai tường hiểu,
TIÊN xuất thần quang thoát bụi hồng.
      Bần Đạo mừng chư phận sự. Tịnh đàn cho nghiêm, đừng vọng niệm e khó tiếp điển, vì trong đàn phận sự liên quan với nhau, nếu không tịnh đàn thì không huyền diệu, vì tiếp không đặng điển vô trần của Thần Tiên.
THI
Học đạo cần lo dưỡng chí nhàn,
Luyện huờn đơn dược lại Tây phang,
Bồ đề là báu, tâm thường tịnh,
Tịnh được thì mau lại Niết Bàn.
Niết Bàn muốn đến phải dày công,
Khổ hạnh chí tâm giữ một lòng,
Độ thế kỳ cùng gầy đạo đức,
Cứu đời buổi khổ vẹn ân hồng.
      Ân hồng ban đời mau thức tỉnh,
      Thức tỉnh rồi níu đạo Cao Đài,
            Kim đơn giồi luyện chi sờn,
Vui câu đạo lý nghe đờn vô vi.
Vô vi đạo pháp lắm cao xa,
Chuyển dựng càn khôn dụng thế hòa,
Vũ trụ bao la cùng non nước,
Bền lòng học đạo đến Long Hoa.
      Long Hoa hội thượng cờ cứu thế,
      Độ quần sanh thoát bể trần ai,
            Mau lo đàng chánh trở quày,
Quày chơn cho kịp khỏi ngày biến thiên.
Biến thiên kế cận sắp bên mình,
Nếu hiểu thì mau sửa tánh linh.
Học đạo vô vi lo cứu thế,
Bền lòng sau mới hưởng công trình.
      Công trình tập chớ nài cực khổ,
      Đạo cần lo thi thố quả công,
            Độ nhân sanh thoát chậu lồng,
Giải bày lý đạo để phòng độ nhơn.
Độ nhơn thoát khỏi cảnh thương tang
Bước lẹ cho mau kịp đến thoàn,
Trễ nãi thì sau lâm khổ hại,
Đến cơn bát loạn mựa đừng than.
      Than khổ mấy khách mê trần ảo,
      Mộng Huỳnh lương ngơ ngáo hồn say,
            Không lo thức tỉnh chơn quày,
Về nơi đàng chánh gặp ngày Thuấn Nghiêu.
Thuấn Nghiêu chuyển lập buổi Tam Kỳ,
Lập dựng đời Nam lại một khi,
Đạo đức không thuần noi bác ái,
Chơn truyền gieo rải hưởng âu ca.
      Âu ca lắm đời vui đạo lý,
      Trời thanh thao, bích thủy giang hà,
            Thú vui nhàn lạc ngâm nga,
Đọc câu kinh sám giải hòa đời hung.
Đời hung thì phải chịu tai nàn,
Khổ nảo ràng thân, lắm khổ than,
Cho biết có vay thì có trả,
Trả rồi nghiệp quả đến Tây Phang.
      Tây Phang là cảnh vui thú vị,
      Không đêm ngày dưỡng trí chơn như,
            Muôn năm ngàn kiếp khó hư,
Bất sanh bất diệt, hườn hư đạo mầu.
Đạo mầu đắc ngộ chứng kim thân,
Mê đắm làm chi chốn giả trần,
Sanh tử, tử sanh trong nháy mắt,
Mắc rồi lưới nghiệt nặng ngàn cân.
      Nặng ngàn cân tao tân lắm thế,
      Cần lo tu thoát bể ái hà,
            Kêu đời tỉnh mộng Nam kha,
Dứt lìa cuộc thế tầm mà đạo chơn.
Chơn đạo là đường dắt chúng sanh,
Hầu toan tránh khỏi bả lợi danh,
Mê trần bốn vách vây ngàn kiếp,
Kíp lánh phồn hoa cột chỉ mành.
      Sợi chỉ mành mỏng manh phải đứt,
      Đặng tìm nơi Tây Vức phăng về,
            Non Tiên là cảnh nhàn quê,
Vui mùi đạo đức vui mùi Ngọc kinh.
Ngọc Kinh Lão lại, giã đàn trung,
Học đạo cần lo chí vẫy vùng,
Đồng tử mệt thần nên khó dạy,
Dứt lằn diệu điển lại Tiên cung.
      Khuyên tu đặng tránh đời khổ nạn,
      Ớ các hiền! Hãy ráng lo tu,
            Cuộc đời như thể trăng thu,
Như sương che phủ như luồng gió tan.

No comments:

Post a Comment