Thursday, January 21, 2016

10.- KHUYẾN TU


10.- KHUYẾN TU
(Tiếp cầu)

THI
HUỆ lâm đàn nội tả chơn kinh,
MINH nguyệt đêm thu xuất dạng hình,
CHƠN đạo muốn tường thông cội rễ,
TIÊN phàm tu phải gắng công trình.
      Bần Đạo chào chư phận sự đàn trung nghe tiếp:
Đời càng loạn lạc lắm than ôi!
Lo lắng bao phen cũng chẳng rồi,
Học đạo thì tua theo nẻo đạo,
Bền lòng son sắt chớ buông trôi.
Buông trôi khó gặp buổi thời Nghiêu,
Đạo đức giồi trau giữ luật điều,
Bác ái, công bình lo vẹn vẽ,
Mê đời vật chất phải đìu hiu.
Đìu hiu thế sự, ngửa rồi nghiêng,
Nào khác sóng to nhận bách thuyền,
Đưa đẩy kiếp cùng lâm khổ hải,
Biết đường giải thoát hưởng ân thiên.
Ân Thiên ban bố kẻ từ tâm,
Hưởng phước trời Nghiêu thú vị trầm.
Công quả Kỳ Ba siêng chưởng lập
Cơ huyền độ thế diệu hoằng thâm.
THI BÀI
      Kìa Nam Bắc Đông Tây mù mịt,
      Hỡi quần sanh đừng thích mê trần,
            Mê trần phải chịu tao tân,
Giồi mài đạo đức thoát lần muội mê.
      Nhìn xem kỹ ngày giờ quá cận,
      Kiếp mạt đời khổ hận kề bên,
            Dân sanh công quả đắp nền,
Trả vay tiêu diệt đề tên Phong Thần.
      Thương cho kẻ mê trần khổ nạn,
      Đời loạn ly có hãn chăng là?
            Đêm thanh giáng bút kêu ca,
Cho đời tỉnh mộng tìm ra đạo mầu.
      Nơi Tiên cảnh không sầu không thảm,
      Nhịp thông reo hòa cảm tiêu dao,
            Nước non tươi nhuận một màu,
Trăng thanh gió mát cội đào rèn tu.
      Tu là vẹt ngút mù tục lụy,
      Ngày đêm lo luyện kỹ trúc cơ,
            Huyền thâm chỉ dạy một giờ,
Đắc thông cửu chuyển huyền cơ sẽ tường.
      Triều ngươn vận Tây phương bái Phật,
      Chuyển pháp luân bế tắc đơn điền,
            Kết thành Xá Lợi thánh thai,
Đơn thơ triệu chứng có ngày siêu thăng.
      Đời giả tạm lăng xăng biến cải,
      Kêu tỉnh lần quày lại cho mau,
            Chung lo đạo đức một màu,
Thật hành chơn đạo ngày sau sẽ tường.
      Đêm thanh vắng cơ huyền chỉ dạy,
      Dạy cần lo đường phải bước đi,
            Đừng cho quỷ kéo ma trì,
Trễ chơn ắt phải A tỳ khổ vương.
      Kìa là cảnh thiên đường vui thú,
      Gió rao rao, liễu rủ mai oằn,
            Hằng hà tinh tú chớp giăng,
Vô phiền, vô não, chơn đăng đạo thành.
      Non Nam hải mây lành che phủ,
      Giòng Bích hà hội đủ Tam thanh,
            Truyền ban giáo lý thật hành,
Từ bi, Bác ái dạy rành độ nhơn.
      Luyện kim đơn chớ sờn cực khổ,
      Đạo kỳ ba phổ độ hồi nguyên,
            Dẫn nhơn sanh thoát não phiền,
Đường tu cội phúc, mối giềng là đây.
      Đạo vận chuyển đông tây cùng khắp,
      Khắp hoàn cầu đồng hiệp một nhà,
            Nhận nhìn một đấng Trời Cha,
Năm châu an hưởng cộng hòa thuần phong.
      Biết đời khổ tìm phương diệt khổ,
      Giải cho ra khỏi chỗ sai lầm,
            Biết rằng cơ đạo cao thâm,
Thì tua để chỉ kiếm tầm noi theo.
      Tầm đạo phải lên đèo xuống biển,
      Khổ bấy nhiêu tăng tiến bấy nhiêu,
            Ráng lo đạo đức mai chiều,
Công viên quả mãn, động kiều lần qua.

      Bần Đạo ban ơn chư phận sự. Thăng.


11.- THỜI KỲ BIẾN THIÊN

THI
HUỆ MINH TIÊN trưởng chứng tâm thành,
CHƠN đức di ngôn tạc sử xanh,
Giáng diễn Kỳ sơn âm đức tứ,
Đàn tràng kỉnh lễ bái Tam Thanh.
      Bần Đạo chào chư phận sự tịnh tâm, an tọa, nghe Bần Đạo giải về thời kỳ biến thiên sắp đến. Vì tại sao mà nhân loại phải chịu kiếp thiên tai tàn khốc vậy? Về đời mạt kiếp, nhơn loại năm châu đều xu hướng theo văn minh vật chất, không kể gì luật quả báo luân hồi, không tin có tội phước, cho duy tâm là dị đoan mê tín, rằng không có Trời, Phật, Thánh, Tiên nào ban bố phước lành cho nhơn loại. Vũ trụ này là cơ tiến hóa đó thôi; mạnh đặng, yếu thua, khôn còn, dại mất. Các nước văn minh dùng khoa học chế ra máy móc tối tân, để giết nhau mà dành non sông đất nước, mà thành ra núi xương sông máu. Hiện tại thế giới điêu tàn, gần buổi Hạ nguơn gần kề mạt kiếp, nạn biến thiên sắp diễn nên Thần, Tiên giáng đàn lập đạo dạy đời hồi tỉnh, để bước theo đạo mà hưởng cuộc thế giới hòa bình, trời Nghiêu, đất Thuấn, nêu tên thanh sử.
THI
Danh nêu ngàn kiếp chẳng hề phai,
Dìu dẫn quần sanh, ấy mới tài,
Cực khổ thân nầy cam phận chịu,
Gian lao trầm, bổng, dạ chi nài.
Đại đồng tua để lòng lo lắng,
Thế giới tầm riêng diệt chủng loài,
Non nước một màu không biến đổi,
Trời Nam vẹn vẻ, một hòa hai.
THI BÀI
      Chung tâm chí cậy tay hiền sĩ,
      Đồng phô trương giáo lý kỳ ba,
            Độ con thoát khỏi ái hà,
Đem về đàng chánh cải tà quy chơn.
      Đêm thanh vắng khảy đờn nghe thế,
      Giọng phù trầm cần để tâm suy,
            Suy rồi mới rõ huyền vi,
Hiểu thông chơn lý đường đi thoát trần.
      Nơi cõi tạm muôn phần cay nghiệt,
      Muốn cứu đời dùng thuyết vô vi,
            Dạy cho hiểu máy huyền vi,
Tu cho đắc đạo ra thi hội này.
      Kỳ nguơn hạ rồng mây chói rạng,
      Đức thắng tài đoạt bản hư vô,
            Chớ nên để chí mơ hồ,
Tiên thiên diệu pháp hà đồ khó thăng.
      Hiện bây giờ tuy không, rồi có,
      Có hiện giờ, sau rõ thành không,
            Đạo Cao phổ hóa con rồng,
Đưa qua cảnh lạc khỏi vòng lao lung.
      Cậy nhờ sức nam hùng nữ liệt,
      Nam thì lo cương quyết tu trì,
            Nữ thì cần học huyền vi,
Độ đời phải cậy đường đi vô hình.
      Đời thượng cổ thinh thinh tòng bá,
      Nhơn vật đồng vui vẻ hưởng an,
            Khỏi lo khỏi sợ tai nàn,
Dẫy đầy vật chất muôn ngàn thú vui.
      Chừng ấy mới ra mùi đạo vị,
      Khắp đại đồng phục thỉ huờn nguyên,
            Càn khôn vũ trụ sơn xuyên,
Cỏ cây non nước vui mừng trời xuân.
      Hiện nay còn biến thiên sắp đổi,
      Cần ẩn tu thoát cõi luân hồi,
            Rồi đây sẽ rõ cơ trời,
Nhơn sanh khổ hạnh đổi dời nào yên.
      Lão sở cậy chư hiền gắng chí,
      Đem cơ mầu độ kỷ hóa nhơn,
            Sửa cho thế sự khỏi hờn,
Kêu ca quần chúng nghe đờn vô vi.
      Phải biết rằng nhiều khi khổ hạnh,
      Ráng tùy đời ngoan ngạnh xông pha,
            Gieo truyền tư tưởng nhẫn hòa,
Cho nhơn sanh rõ biết mà nương theo.
      Tránh xa lúc hiểm nghèo sẽ tới,
      Tới bên mình còn đợi chừng nào?
            Tu hành đạo đức giồi trau,
Hoát thông chơn lý, kêu gào kẻ mê.
      Đời là khổ, dựa kề thêm khổ,
      Mau thoát trần tìm chỗ an tâm,
            Chừng nào hết loạn cõi trần,
Thì đem chân lý giác lần kẻ say.
      Bến giang hà đổi thay nhiều chủ,
      Nước sông Hương gội đủ tinh thần,
            Trời Nam rõ mặt hiền nhân,
Quy cơ thống nhứt đổi lần họa tai.
      Cơ xây chuyển Cao Đài cứu thế,
      Cho rõ đời tan bế thạnh suy,
            Cao nhơn ẩn dật nan tri,
Chừng nào xuất hiện huyền vi sẽ tường.
      Kìa gió tại Bắc phương nhao nhố,
      Nọ Nam thành lố nhố quân binh,
            Là cơ chuyển động Thiên đình,
Do tòa Tam giáo luật hình ban ra.
      Lão thảm lệ kêu ca sanh chúng,
      Tầm đạo Cao ứng dụng kỳ nầy,
            Kỳ nầy khắp chỗ Đông Tây,
Là nơi sở định đến ngày tang thương.
      Ráng cầu mau Lai Bồng trở gót,
      Đời biến thiên khó lọt mảy lông,
            Phiêu phiêu xuất điển chơn đồng,
Giã từ phận sự, non Bồng Lão thăng.

12.- KHUYÊN HỌC ĐẠO VÔ VI
THI
HUỆ xuất huyền linh giáng điển quang,
MINH tường cơ nhiệm tại Tây phang,
CHƠN nguơn êm lặng thông nguồn đạo,
TIÊN Thánh độ nhơn buổi khổ tràn.
      Bần Đạo chào chư phận sự tịnh tâm nghiêm đàn, nghe Bần Đạo giải về Đạo Vô vi.
THI
Giờ khắc trải qua lẹ quá mau,
Nhìn xem thế sự chạnh lòng đau,
Đông Tây nhơn loại còn điên đảo,
Nam Bắc xây vần khổ biết bao.
Biết bao nhân loại chịu long đong,
Thảm bấy tàn linh đổ máu hồng,
Mạt kiếp xây vần quày Thượng cổ,
Lập thành cơ Đạo hưởng thuần phong.
THI BÀI
      Nhìn vạn vật trong bầu vũ trụ,
      Lắm thương tang chịu đủ gian lao,
            Đời là giả tạm chiêm bao,
Đa mang tình thế bốn rào hảm vây.
      Kỳ Ngươn hạ đọa đày tân khổ,
      Thảm tàn linh kiếp số họa tai,
            Mê man vật chất hằng ngày,
Không trau linh tánh đọa đày giác quan.
      Kêu đời tỉnh nghe đàn Tiên trổi,
      Ráng tầm nơi nguồn cội Đạo Trời,
            Trễ chơn ắt chịu lưng vơi,
Lầm đường lạc bước kiếp đời ngửa nghiêng.
      Đạo dạy đời kiền thiền tu niệm,
      Bước thượng thừa tìm kiếm giác quan,
            Lo tu trở lại thiên đàng,
Là nơi thắng cảnh rõ ràng đẹp xinh.
      Cần học lấy chơn kinh vô tự,
      Hiểu thông tường quá khứ vị lai,
            Tam quan, tam bửu, tam tài,
Ngũ hành, ngũ khí, xây hoài chuyển luân.
      Càng hiểu thông, coi chừng cho lắm,
      Đạo càng cao ma nhắm, xem chừng,
            Dắt đi lạc bến sa chân,
Bơ vơ đời đạo biết dừng chân đâu?
      Nhìn hoàn cảnh bể dâu tan biến,
      Cuộc tang điền hiển hiện kề bên,
            Ráng lo đạo đức cho bền,
Bền lòng kiên nhẫn đắp nền thiện duyên.
      Đời xa đạo như thuyền xa lái,
      Sóng dập dồi thì phải ngửa nghiêng,
            Đời mau tỉnh mộng cần chuyên,
Đời là giả tạm, trần duyên ái hà.
      Xa lánh nơi phồn hoa phức tạp,
      Theo đạo Trời phù hạp thiên nhiên,
            Tam Thanh chưởng lập mối giềng,
Lưu thông chơn khí đơn điền vần xây.
      Hễ biết đạo hằng ngày ghi nhớ,
      Cuộc dinh hư xây trở không thường,
            Pháp luân thường chuyển âm dương,
Ngày đêm phanh luyện tỏ tường đạo chân.
      Đường chân đạo tùy nhân độ hóa,
      Kiếp trần ai giải phá cho rồi,
            Tu hành lo trở về ngôi,
Khỏi vòng lục đạo luân hồi trả vay.
      Nhìn hoàn cảnh lòng nầy tha thiết,
      Ngó trần ai chi xiết bi quan,
            Hạ nguơn lắm cuộc tai nàn,
Mau lo tỉnh ngộ vượt thoàn về Tây.
      Thú yên hà gió mây thỏa thích,
      Dạo lâm tòng nước bích non xanh,
            Nghêu ngao xuống hố lên gành,
Mượn câu thi phú tập tành ngâm nga.
      Đời là khổ, nên ta học đạo,
      Cõi trần ai khổ não kề bên,
            Giồi trau đạo đức cho bền,
Công phu hôm sớm đắp nền kỳ viên.
      Cuộc dinh hư biến thiên thay đổi,
      Máy thông truyền lập hội linh căn,
            Vô vi đại đạo tầm phăng,
Là nơi thoát tục chơn đăng rọi đường.
      Người biết đạo tầm phương giải thoát,
      Mối cơ quan tối lạc đạo huỳnh,
            Ngày đêm tụng niệm Huỳnh đình,
Trau giồi linh tánh vóc mình nở nang.
      Biết đạo rồi Tây phang sẽ tới,
      Cảnh thanh nhàn là bến đò xưa,
            Vô vi bốn giáo ba thừa,
Bất sanh, bất diệt, lọc lừa đạo tâm.
      Cơ tuyệt xảo huyền thâm u hiển,
      Đạo năng giồi chuyển biến càn khôn,
            Muôn năm cũng vẫn ôn tồn,
Thanh thanh, tịnh tịnh, bảo tồn thiện căn.
      Luyện khí thì thanh thăng trược giáng,
      Hỏa hầu đừng gián đoạn không nên,
            Xuất huyền, nhập tẩn cho bền,
Luyện tinh hóa khí, đắp nền trúc cơ.
      Cần vận chuyển thiên thơ mạnh tiến,
      Tinh, khí, thần hiệp chỗ tam gia,
            Nê hườn thần xuất vượt ra,
Về nơi thắng cảnh ta bà ngao du.
      Kìa non nước trăng thu khêu gợi,
      Đạo viên thành lui tới càn khôn,
            Vân du Bắc hải thiên môn,
Tiêu dao thông thả điền đơn viên thành.
      Thấy hoàn cảnh tan tành suy bại,
      Mối luân thường nhơn ngải tiêu ma,
            Thần Tiên chuyển dựng đạo nhà,
Hoát khai chơn pháp diệt tà quy chơn.
      Bậc triết nhân nghe đàn giác ngộ,
      Tránh xa thần tìm chỗ tu thân,
            Khỏi tên vào bảng Phong Thần,
Độ an quần chúng đến gần Hạ nguơn.
      Bậc thượng trí nghe đàn tỉnh mộng,
      Ráng cần lo giải phóng nợ đời,
            Phủi rồi chung đỉnh chiều mơi,
An vui thửa phận đò trời rước đưa.
      Đạo lập dựng tam thừa phổ hóa,
      Ai biết thì tránh ngã luân hồi.
            Luân hồi khổ ải lắm ôi!
Hết sanh rồi tử, tử rồi lại sanh.
      Sanh ra rồi cạnh tranh xâu xé,
      Say đắm trần khó tẻ đường tiên,
            Mê mang giấc mộng hão huyền,
Miếng mồi chung đỉnh khó truyền kiếp sanh.
      Nên mới có cạnh tranh non nước,
      Giật giành nhau quyền tước sang giàu,
            Dân sanh phải chịu đớn đau,
Vì nơi số định Thiên Tào đã ghi.
Ghi rồi nhân quả buổi Kỳ Ba,
Vay trả rồi sau hiệp một nhà,
Đời tỉnh giấc nồng cơn mạt hậu,
Hiệp vầy quần chúng đến Long Hoa.
      Thôi mãn giờ, Bần Đạo thăng.

No comments:

Post a Comment